Năm 1998, người New Zealand Clint Hallam đã làm nên lịch sử khi trở thành người đầu tiên trong thời hiện đại nhận ghép bàn tay. Ca phẫu thuật được thực hiện tại Pháp, được xem là một bước tiến lớn của y học và khơi dậy hy vọng rằng loại thủ thuật này có thể thay đổi cuộc sống của hàng nghìn người.

Tuy nhiên, điều tưởng như là một thành công lại kết thúc đầy bất ngờ.

Chỉ hai năm sau ca phẫu thuật, Hallam đã yêu cầu cắt cụt lại bàn tay được ghép. Theo các bác sĩ, bệnh nhân đã ngừng dùng thuốc ức chế miễn dịch cần thiết để ngăn cơ thể đào thải cơ quan ghép, khiến mảnh ghép bị suy thoái không thể phục hồi. Tuy nhiên, ông cho biết mình chưa bao giờ thực sự cảm thấy gắn bó với bàn tay đó và không còn muốn tiếp tục điều trị.

Các chuyên gia nhấn mạnh rằng vấn đề không nằm ở ca phẫu thuật mà ở việc ngừng điều trị, bởi một ca ghép như vậy đòi hỏi phải dùng thuốc suốt đời để ngăn hệ miễn dịch tấn công mô được nhận.

Bất chấp kết cục đó, vụ việc đã đánh dấu một bước ngoặt trong y học.

Kể từ đó, nhiều ca ghép bàn tay đã được thực hiện ở các quốc gia khác nhau, trong đó nhiều ca đạt kết quả thành công và bệnh nhân vẫn giữ được chi của mình sau nhiều năm phục hồi chức năng.
