Hãy tưởng tượng bạn đến một buổi hẹn với kỳ vọng về một bữa tối dưới ánh nến nhưng rồi lại xem một bộ phim tài liệu về cách phát triển cơ xô. Đó chính xác là điều Arnold Schwarzenegger thời trẻ mang đến trong những năm đầu làm vận động viên thể hình, rất lâu trước Hollywood và chính trường.

Không nhà hàng hay kế hoạch cầu kỳ. Ông đưa họ thẳng về nhà, phục vụ món quen thuộc của mình—trứng với cơm, không cầu kỳ hay biến tấu—và bật một bộ phim tài liệu về thể hình như thể đó là bộ phim lãng mạn nhất thế giới. Với ông, bất kỳ phút nào rời xa phòng tập hoặc chế độ ăn kiêng đều là thời gian lãng phí trên con đường trở thành người giỏi nhất hành tinh.

Không đời sống xã hội nào có thể cạnh tranh với nỗi ám ảnh đó. Và nhìn lại, có lẽ chính sự kỷ luật phi lý, không lọc đó đã tạo nên huyền thoại.

