Tina Turner bước ra khỏi một chiếc limousine giữa đêm khuya, trong túi chỉ có 36 xu và gương mặt bị đánh bầm dập. Bà đang bỏ lại sau lưng mười sáu năm hôn nhân với Ike Turner, một đế chế âm nhạc được xây dựng trên hai giọng ca và một cuộc đời mà theo mọi sự tính toán, vốn đã được viết sẵn.
Bà 36 tuổi. Bà không có nhà, không hợp đồng, không ban nhạc. Bà có một thứ: quyết định không bao giờ quay lại.
Những năm sau đó không hề huy hoàng. Bà hát tại các sòng bạc ở Las Vegas, xuất hiện trên những chương trình truyền hình mà chẳng ai còn nhớ, và cố gắng duy trì sự nghiệp bằng sự bướng bỉnh tuyệt đối trong khi thế giới đã gạt bà sang một bên.

Năm 1981, với Roger Davies là người quản lý, lần đầu tiên bà công khai kể lại những gì mình đã trải qua. Về mười sáu năm đó, bà nói: “Tôi sống cùng một người đàn ông mà tôi biết mình sẽ không bao giờ có thể hạnh phúc bên cạnh. Đó là sự tra tấn”. Bà không nói điều đó để xin lòng thương hại. Bà nói để khép lại một cánh cửa và mở ra một cánh cửa khác. Ba năm sau, Private Dancer ra đời. Mười triệu bản, nhiều giải Grammy, và một người phụ nữ 44 tuổi trở thành ngôi sao lớn nhất hành tinh, lần này chỉ có tên bà trên bìa. Thế giới gọi bà là Nữ hoàng nhạc Rock ‘n’ Roll. Người ta hai lần đưa bà vào Đại sảnh Danh vọng, vỗ tay tán thưởng bà tại Trung tâm Kennedy, và tiễn biệt bà bằng một chuyến lưu diễn vòng quanh thế giới bán sạch vé tại các sân vận động lớn. Nhưng chiến thắng thực sự của bà không phải là chiếc vương miện. Đó là việc bà quyết định, với 36 xu và gương mặt bầm dập, rằng câu chuyện của mình vẫn chưa kết thúc. Ngày nay có bao nhiêu người tin rằng họ không còn trang nào để viết, mà không biết rằng trang tuyệt vời nhất vẫn chưa được viết ra.

