Khi trận đấu kết thúc, Lamine Yamal đã không chạy đi ăn mừng. Trước tiên, cậu tìm người đàn ông mà mình vừa loại.
Bạn phải nhìn thật kỹ bức ảnh này, bởi bóng đá phải mất hàng thập kỷ mới tạo ra được một khoảnh khắc tương tự: một chàng trai 18 tuổi ôm lấy một huyền thoại 41 tuổi. Người vừa mới đến nói lời tạm biệt với người đang rời đi. Bình minh an ủi hoàng hôn.
Khi Lamine ra đời, vào năm 2007, Cristiano đã chơi ở một kỳ World Cup. Cậu bé lớn lên trên một hành tinh nơi số 7 của Bồ Đào Nha là một sự thật của tự nhiên, như biển cả hay núi non: anh ấy luôn ở đó. Cậu học cách mơ mộng bằng cách ngắm anh bay.
Và đêm qua đến lượt cậu, chính là cậu, khép lại cánh cửa World Cup đối với anh. Bóng đá có những tàn nhẫn đầy tao nhã như thế: nó giao phó những cái kết cho những người thừa kế.
Đó là lý do cái ôm ấy nói lên nhiều điều đến vậy. Đó không phải là sự thương hại: đó là lòng tôn kính. Đó là một chàng trai hiểu rằng mình đang bước trên con đường do người khác mở ra. Đó là cách đàng hoàng duy nhất để đón nhận vương miện: cúi mình trước người đã đội nó.
Các vị vua rồi sẽ qua đi. Ngai vàng vẫn còn đó. Và thỉnh thoảng, nếu may mắn cho phép, họ ôm nhau ở ranh giới.
Cảm ơn vì tất cả, Cristiano. Thượng lộ bình an, Lamine. Bóng đá đang được trao vào những đôi tay vững vàng. 🐐👑
