Khi trận đấu kết thúc và Brazil bị bỏ lại phía sau, Ståle Solbakken đã không chạy về phía các cầu thủ của mình. Ông bước về phía khán đài và tan vào một cái ôm thật dài với những người thân yêu, kiểu ôm không ăn mừng một kết quả: mà ăn mừng vì được ở đó để chứng kiến điều ấy.

Ít có cái ôm nào ở World Cup này mang nặng đến thế. Bởi người đàn ông ấy đã quá hiểu cảm giác không được ở đó là như thế nào.
Ngày 13 tháng 3 năm 2001, trong một buổi tập ở Copenhagen, tim ông ngừng đập. Chỉ như thế thôi, không một lời cảnh báo. Ông 33 tuổi và đã chết lâm sàng trong bảy phút, nằm trên mặt cỏ, trong khi bác sĩ của CLB đưa ông trở lại sự sống chỉ bằng xoa bóp tim. Ông tỉnh lại với sự nghiệp đã chấm dứt và một máy tạo nhịp tim gắn bó suốt đời.
Bất kỳ ai cũng sẽ rời xa bóng đá, cái nghề suýt nữa đã giết chết ông. Ông làm điều ngược lại: ngồi lên băng ghế huấn luyện và không bao giờ đứng dậy khỏi đó nữa.
Một phần tư thế kỷ sau, trái tim được máy móc hỗ trợ ấy vừa đưa Na Uy — vắng mặt ở các kỳ World Cup suốt 28 năm — vào top 8 đội mạnh nhất hành tinh, quật ngã không ai khác ngoài Brazil. Chính là Brazil mà ông từng đối đầu với tư cách cầu thủ vào năm 97, trong chiến thắng huyền thoại ấy. Cuộc đời, khi nó muốn, viết nên những vòng tròn.
Đó là lý do cái ôm với gia đình đáng giá hơn cả tỷ số. Bảy phút ông đã chết dạy ông điều mà nhiều người hiểu ra quá muộn: bạn huấn luyện bằng cái đầu, bạn chiến thắng bằng đôi chân, nhưng bạn sống vì những người chờ mình ở cuối trận đấu.
Trái tim ông từng ngừng đập một lần. Hôm qua, nó đập vì năm triệu rưỡi người Na Uy.
