Cuối cùng thì chẳng còn những pha rê bóng hay vẻ ngạo nghễ. Chỉ còn một người đàn ông lấy áo đấu Brazil che mặt để cả thế giới không thấy anh khóc.

Anh đã không làm được. Tất cả chúng ta đều đã thấy điều đó. Và cùng với anh, cả một đất nước đã khóc.
Đây là cách Neymar nói lời tạm biệt với các kỳ World Cup: bằng những giọt nước mắt không chỉ dành cho trận đấu này. Chúng là cho tất cả. Cho đốt sống bị gãy năm 2014, khi một cú thúc gối vào lưng khiến anh phải rời kỳ World Cup trên sân nhà. Cho những giọt nước mắt ở Qatar. Cho đầu gối tan nát khiến anh phải sống trọn một năm trong cô độc của quá trình hồi phục. Cho việc đến giải đấu này với cơ thể chắp vá, giữa những lời chỉ trích, vào sân từ băng ghế dự bị để chắt chiu từng phút giây phẩm giá.
Anh vẫn còn đủ sức cho một màn cuối: một quả phạt đền được thực hiện thành công trong thời gian bù giờ, khi chẳng điều gì còn có thể cứu vãn nữa. Bàn thắng cuối cùng trong câu chuyện World Cup của anh. Không ai ăn mừng nó. Ít nhất là không phải anh: anh biết nó có ý nghĩa gì.
Anh ra đi mà không có chiếc cúp anh theo đuổi suốt cả cuộc đời. Nhưng đừng để những giọt nước mắt hôm nay xóa nhòa bức tranh trọn vẹn: chúng ta đang nói lời chia tay với chân sút vĩ đại nhất trong lịch sử Brazil, người đã vượt qua kỷ lục của Pelé. Cậu bé đến từ Mogi das Cruzes, người đã biến bóng đá trở lại thành một trò chơi.
Có những thần tượng nói lời tạm biệt bằng cách nâng cao những chiếc cúp. Cũng có những người phải nói lời tạm biệt như thế này: che kín khuôn mặt, ép huy hiệu vào những giọt nước mắt. Như thể ngay cả khi khóc, anh vẫn muốn quấn mình trong Brazil.
Cảm ơn vì tất cả, Ney. Bóng đá vui hơn khi có bạn.
