Vào ngày 22 tháng 9 năm 2025, Carrie Cariello đang ở nhà tại New Hampshire thì nhận được một tin nhắn từ con trai cô là Jack, 21 tuổi, mắc chứng tự kỷ cấp độ 1. Nội dung là:


“Mẹ có uống Tylenol khi mang thai con không?’. Có rất ít câu hỏi lại có thể mang sức nặng lớn đến vậy chỉ trong vài từ.
Nguyên nhân khơi mào là thông báo của chính quyền Trump và RFK Jr. về một khuyến nghị mới của FDA liên hệ acetaminophen trong thai kỳ với chứng tự kỷ, và Jack đã nhìn thấy điều đó.
Carrie, người đã viết sách và cả một blog về ý nghĩa của việc yêu thương một đứa trẻ mắc chứng tự kỷ mà thế giới không phải lúc nào cũng thấu hiểu, bỗng thấy mình phải trả lời một câu hỏi không có đáp án rõ ràng: trên thực tế, khoa học chưa xác nhận bất kỳ mối liên hệ nhân quả nào.


Các tổ chức như Johns Hopkins và Đại học Yale đã xem xét vấn đề này và không tìm thấy bằng chứng mang tính kết luận.
Nhưng khoa học không phải lúc nào cũng đến trước cảm giác tội lỗi. Và Carrie hiểu rất rõ cảm giác mang theo nỗi day dứt đó mà không ai có thể lấy nó đi.
Điều khiến câu chuyện này trở nên phi thường không phải là tranh cãi chính trị hay câu hỏi y khoa. Mà là việc một người con trai đã trưởng thành, mắc chứng tự kỷ và có một cuộc sống hoàn toàn ổn định, đang sống trong một chương trình cư trú có hỗ trợ, đã nghĩ đến mẹ mình khi muốn hiểu thế giới và lý do vì sao mình lại như vậy.
