Hãy nhìn hai bức ảnh này. Cùng một người đàn ông, cùng một chiếc áo đấu, hai cuộc đời cách biệt.
Bên trái, một cậu nhóc 18 tuổi, mái tóc ướt, ánh nhìn rụt rè, số 18 trên lưng. Cậu ấy vừa mới đến. Thế giới vẫn chưa biết mình đang có gì trong tay. Bản thân cậu ấy cũng không thể hình dung mọi điều sẽ đến: những niềm vui, đúng vậy, nhưng cũng cả những đòn giáng, những giọt nước mắt, những đêm cậu nghĩ đến việc từ bỏ.
Bên phải, số 10. Bộ râu, những nếp nhăn, ánh nhìn của một người đã chứng kiến tất cả. Người đàn ông đã gánh vác cả một đất nước suốt hai thập kỷ, đã thua rồi lại đứng dậy hàng nghìn lần, đã chịu đựng những chỉ trích tàn nhẫn nhất cho đến khi khiến chúng im lặng bằng vinh quang.
Giữa bức ảnh này và bức ảnh kia là cả một đời người. Có những trận chung kết đã mất và một trận chung kết đã thắng. Có những giọt nước mắt ở Maracanã và một tiếng khóc hạnh phúc khác ở Qatar. Có hàng triệu đứa trẻ sinh ra đã biết Messi tồn tại, mà không biết một thế giới không có anh ấy.
Và điều đẹp nhất: trong cả hai bức ảnh đều có cùng một điều. Cùng một tình yêu dành cho chiếc áo đấu ấy. Cùng cậu nhóc từ Rosario chỉ muốn chơi bóng đá.
Hôm nay anh ấy nói lời chia tay với các kỳ World Cup. Nhưng hai hình ảnh này nói lên tất cả: anh ấy đã trung thành đến tận cùng. Anh ấy đã dành trọn cuộc đời cho Albiceleste, từ ngày đầu tiên đến ngày cuối cùng.
Cảm ơn vì đã ở bên chúng tôi suốt cả một thời đại, Leo. Chúng tôi đã nhìn bạn trưởng thành. Chúng tôi đã nhìn bạn chiến thắng. Chúng tôi đã nhìn bạn khóc. Và chúng tôi yêu bạn trong mọi phiên bản.
Từ 18 đến 10: cảm ơn vì tất cả. 🐐🇦🇷
