Trước khi Alzheimer bước vào ngôi nhà ấy, đã có một đám cưới và một lời hứa.
Mỗi sáng, khi chuẩn bị bữa sáng, ông ấy lại mặc cùng một chiếc tạp dề: chiếc có in ảnh đám cưới của họ ở phía trước. Đó không phải là một ý thích nhất thời. Đó là một chiến lược của tình yêu.
Bởi vì vợ ông ấy không còn luôn nhận ra ông ấy. Alzheimer đã cướp đi những cái tên, những ngày tháng, đôi khi cả gương mặt của người đàn ông đang đứng trước mặt bà. Nhưng mỗi sáng, khi bà nhìn chiếc tạp dề ấy, có điều gì đó bừng sáng: họ ở đó, trẻ trung, mỉm cười, vào ngày họ thề sẽ bên nhau mãi mãi.
Và trong một khoảnh khắc, không cần phải giải thích điều gì. Bức ảnh nói thay ông ấy.

Ông ấy có thể cam chịu. Ông ấy có thể để căn bệnh quyết định bao nhiêu phần trong câu chuyện của họ còn tồn tại. Thay vào đó, mỗi sáng ông ấy đeo bằng chứng của tình yêu ấy quanh cổ và nhắc bà, không cần lời nói, rằng họ là gì đối với nhau.
Ông ấy không chăm sóc bà vì nghĩa vụ. Ông ấy chăm sóc bà vì ông ấy vẫn tiếp tục chọn bà, dù bà không còn luôn biết rằng mình đã chọn ông ấy.
Có những tình yêu phai nhạt theo thói quen. Và có những tình yêu mà, ngay cả khi ký ức phai mờ, vẫn tìm được cách để tiếp tục tỏa sáng. 💙🤍
