Có những bài hô vang không chỉ đơn thuần là một bài hô. Bài này, vang vọng khắp World Cup, là một cách mang theo lịch sử mà không cúi đầu.
Argentina đã đánh bại England ở bán kết, và một lá cờ xuất hiện trên khán đài: “Malvinas thuộc về Argentina”. Đó không phải là sự khiêu khích cho chiến tranh. Đó là ký ức. Sự tưởng nhớ những chàng trai trẻ đã đến những hòn đảo băng giá và không bao giờ trở về, gần như tất cả họ chỉ mới hai mươi tuổi, bằng tuổi của vài người đã chạy theo quả bóng tối qua.
Các cầu thủ đã cầm lá cờ ấy và cho cả thế giới thấy.
Đó là lý do bài hô vang nhắc đến Malvinas và Diego trong cùng một câu. Bởi vì năm 1986, khi người đàn ông thấp bé ấy đối đầu với England, cả một đất nước hiểu rằng có những nỗi đau mà chính trị không biết cách chữa lành và rằng một quả bóng, trong chốc lát, cũng đủ để xoa dịu. Không có cuộc chiến nào được thắng vào buổi chiều hôm đó. Một điều nhân văn hơn đã được giành lấy: quyền được mỉm cười trở lại.
Bốn mươi năm sau, một thế hệ khác đã lặp lại kỳ tích. Và Leo ở đó, trong màn trình diễn cuối cùng của mình, mang theo di sản ấy mà không nói một lời.
Chúng ta không tôn vinh một cuộc xung đột. Chúng ta tôn vinh ký ức, bản sắc, thói quen bền bỉ của một dân tộc biến nỗi đau thành niềm vui.
Hãy để bài hô vang lên. Vì những người đang ở đây, vì những người không bao giờ trở về, vì lần cuối của Leo.
