Em chào đời vào ngày 31 tháng 3. Hai ngày sau, ai đó đặt em vào trong một chiếc ba lô rồi bỏ lại dưới bánh xe của một chiếc xe tải đậu ở khu vực ngoại ô La Vega Central, tại Recoleta, Santiago.
Em không khóc để thu hút sự chú ý. Em khóc vì đó là điều duy nhất em biết làm.
Một người qua đường nghe thấy tiếng khóc ấy. Họ báo cho Carabineros. Các sĩ quan mở chiếc ba lô ra, và em ở đó, mới hai ngày tuổi, không hề hấn gì, chưa có tên được biết đến, không có ai bên cạnh.
Họ đưa em đến Bệnh viện Roberto del Río.
Bốn tháng sau, có một bức ảnh. Một bác sĩ trực bế em trong vòng tay. Đứa bé tựa vào lồng ngực ấy với sự tin tưởng tuyệt đối của những người chưa học được cách nghi ngờ. Không có mẹ trong ảnh. Không có gia đình. Có một người đàn ông mặc áo blouse trắng, người mà trong khoảnh khắc ấy là tất cả.

Đó là điều khiến bạn tan vỡ. Không phải sự bỏ rơi, vốn đã không thể chịu đựng nổi. Mà là hình ảnh một đứa trẻ bốn tháng tuổi mỉm cười mà không biết cuộc đời đang chờ em điều gì.
Có những câu hỏi mà một bức ảnh không trả lời. Nhưng cũng có những câu hỏi mà một bức ảnh buộc bạn phải đặt ra.
Ai chăm sóc những người không có ai?
