“Cho đến khi chúng tôi đưa được nạn nhân cuối cùng ra ngoài còn sống, chúng tôi sẽ không rời đi”… đó là cách ông trả lời khi được hỏi liệu ông có định nghỉ ngơi không. 🥹🙌 Ông bước sang tuổi 64 vào ngày 27 tháng 6. Không bánh kem, không tiệc tùng, không nghỉ ngơi.

Carlos Morales Cienfuegos, “Topo”, đã đón ngày đó trong tư thế quỳ gối giữa những tấm bê tông ở Chacao, Caracas, bật đèn pin và lắng tai trước bất kỳ dấu hiệu sự sống nào. 🥹

Ông đã làm việc này suốt 54 năm. Ông đến Venezuela trong составе một đội gồm 10 nhân viên cứu hộ Mexico sau một thảm kịch khiến một tòa nhà xây dựng kém chất lượng biến thành bụi.

Cơ hội rất mong manh, ông biết điều đó, và dù vậy ông vẫn nói ra với một sự điềm tĩnh khiến người ta rung động: “Cơ hội là rất ít, nhưng chúng tôi vẫn đang tìm kiếm những người còn sống.” Họ đã cứu được một chú chó nhỏ khỏi đống đổ nát, dù chủ của nó không sống sót. Họ cũng đưa các thi thể ra ngoài, trả lại phẩm giá cho những người không còn nữa. 💪

Khi có người hỏi ông họ sẽ tiếp tục đến bao lâu, Carlos không do dự dù chỉ một giây: “Cho đến khi chúng tôi đưa được nạn nhân cuối cùng ra ngoài còn sống, chúng tôi sẽ không rời đi.”

Đó là điều mà 54 năm tận hiến làm nên ở một con người: biến sự hy sinh thành cách duy nhất để ăn mừng cuộc sống. Hãy để cả thế giới biết tên ông. 🌟
