Một bác sĩ đã đưa ra cho cô một thời hạn: năm năm để sống nếu cô không ngừng uống rượu.

Hayden Panettiere kể lại không chút che giấu trong hồi ký của cô, “Đây Là Tôi: Một Sự Đối Diện”. Đằng sau rượu là một người phụ nữ tan vỡ vì khoảng cách với con gái, vì một sự nghiệp không tha thứ cho những sai lầm, và vì đời sống cá nhân đang sụp đổ trong tay cô. Cô uống rượu, cô nói, để không phải cảm nhận. Cho đến khi một chẩn đoán buộc cô phải đối mặt với những gì mình đang làm với bản thân.

Vào trại cai nghiện không phải là cái kết có hậu tức thì mà đôi khi chúng ta tưởng tượng. Điều đó đồng nghĩa với những cơn cai đau đớn, cơ thể và tâm trí thèm khát thứ chất đã duy trì chúng. Nhưng ở phía bên kia, cô tìm thấy điều mình không ngờ tới: “Niềm vui tốt hơn bất kỳ loại ma túy nào gấp một triệu lần”, cô viết. Và trước đó, một câu nói tóm gọn cả hành trình: “Tôi thích chính mình. Thật là một khám phá!”

