Gần ga Mo Chit ở Bangkok, một người đàn ông vô gia cư ngày nào cũng ngồi đó với một túi chanh.
Người ta gọi ông là Loong Dum. Ông không mua số chanh đó; một người lạ đã cho ông. Ông chỉ đơn giản bán chúng, từng đồng một, trên đường phố.

Một tấm biển giải thích số tiền được dùng vào đâu: mua thức ăn cho những chú mèo hoang lang thang trong khu vực.
Một ngày nọ, một phụ nữ trẻ tên là Warunya Wattanasupachoke bắt gặp ông trên một cầu đi bộ. Cô dừng lại, đặt câu hỏi và nghe được điều mà cô không thể quên: ông thà nhịn đói còn hơn để một con mèo phải thiếu thức ăn.

Ông không có nhà. Không có sự chắc chắn nào về ngày mai.
Điều ông có là thứ để trao đi.

