Có những dân tộc chỉ ôm lấy người chiến thắng. Và có những dân tộc như người Argentina, vẫn xuống đường dù thế nào đi nữa, ngay cả khi đau lòng, ngay cả khi chiếc cúp vẫn ở bên kia đại dương.

Thứ Hai này, đội tuyển quốc gia trở về nhà sau khi thất bại trước Tây Ban Nha trong trận chung kết. Và điều họ tìm thấy không phải là sự im lặng hay trách móc: đó là một đám đông. Hàng nghìn người hâm mộ tụ tập quanh Ezeiza, dưới cơn mưa mùa đông giá buốt, chờ đợi nhiều giờ để nhìn chiếc xe buýt mui trần chở các á quân thế giới đi qua.

Màn chào đón có đủ mọi thứ: thảm đỏ, ban nhạc Lính Phóng lựu chơi “Muchachos”, cờ, pháo sáng, tiếng còi xe. Trên đường băng, được vẽ trên cỏ bằng những chữ cái cao 150-meter, chỉ một từ đã tóm gọn tất cả: “CẢM ƠN!”. Ba ngày làm việc, hai mươi lon sơn, cho một thông điệp có thể đọc được từ trên không.
Đêm trước đó, ngay khi trận chung kết kết thúc, một biển người đã tràn ngập Obelisk. Không phải để than khóc cho thất bại, mà để cảm ơn hành trình ấy.
Messi và De Paul vắng mặt vì ở lại Hoa Kỳ. Nhưng tình cảm ấy không dành cho một cái tên: mà dành cho tất cả mọi người. Vì đã một lần nữa vươn tới đỉnh cao nhất, vì đã cống hiến tất cả, vì đã đại diện cho một đất nước biến bóng đá thành một cách để yêu thương.
Họ ngã xuống trong trận chiến cuối cùng. Nhưng hiếm có đội thua nào được ôm chặt nồng ấm đến vậy.
Cảm ơn các chàng trai. Trong mưa, cả một đất nước đã chờ đợi các bạn.
