Saroo Brierley mới 5 tuổi khi lên một chuyến tàu trống ở Khandwa, Ấn Độ, để chờ anh trai Guddu. Anh đã ngủ quên. Khi tỉnh dậy, chuyến tàu không còn dừng ở bất cứ nơi nào quen thuộc. Mười bốn giờ và 1,400 kilômét sau, anh xuống tàu một mình ở Calcutta, không biết tên thật của ngôi làng mình hay cách để trở về.

Anh sống sót trên đường phố cho đến khi một gia đình người Úc, Sue và John Brierley, nhận nuôi và đưa anh đến sống ở Tasmania. Tại đó, anh lớn lên, học tập và xây dựng một cuộc đời mới. Nhưng anh chưa bao giờ ngừng níu giữ những mảnh ký ức nhỏ bé: hình dáng của một nhà ga, âm thanh của một cái tên chỉ còn nhớ lờ mờ.

Ở tuổi 30, anh bắt đầu tìm kiếm trên Google Earth hết đêm này qua đêm khác, so sánh phong cảnh với những ký ức tuổi thơ mờ nhòe ấy. Anh đã tìm thấy ngôi làng của mình, Ganesh Talai. Anh đến Ấn Độ, và ở đó là Kamla, mẹ anh, người chưa bao giờ ngừng chờ đợi anh. Anh trai Guddu của anh không may mắn như vậy: anh ấy đã chết trên đường ray vào chính đêm đó, 25 năm trước. 💔
