“Không ai cảnh báo tôi ở bệnh viện về những gì người ta đã làm với tôi. Tôi trông như một con quái vật. Tôi không có môi cũng chẳng có mũi”

Por Carlos Valencia
9 September, 2026

Một con nhện trong hồ bơi. Mọi chuyện bắt đầu như thế.

Carmen Gil đang đi nghỉ ở Las Palmas thì sinh vật nhỏ bé đó truyền sang cô một loại vi khuẩn được gọi là “ăn thịt”. Chỉ trong vài ngày, cơ thể cô rơi vào tình trạng sốc nhiễm trùng và các bác sĩ đã gây hôn mê cho cô để cứu mạng cô. Trong lúc hôn mê, cô mất mũi, môi, vòm miệng và vài ngón tay. Nhưng không ai nói với cô một lời nào về chuyện đó.

Vài tuần sau, cô tỉnh lại ở Barcelona mà không hề biết cơ thể mình đã phải trải qua những gì. Một ngày bình thường nọ, người ta đẩy cô trên xe lăn về phía một thang máy có gương. Chính tại đó, không một lời cảnh báo, không hề được chuẩn bị, cũng chẳng có ai giải thích trước cho cô bất cứ điều gì, cô lần đầu tiên nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của mình. Cô không có môi. Cô không có mũi. “Tôi sững sờ”, cô vẫn nhớ lại, vẻ mặt căng thẳng.

Khoảnh khắc trước gương ấy cuối cùng đã trở thành điểm khởi đầu cho một quyết định y khoa chưa từng có tiền lệ ở bất kỳ đâu trên thế giới: chấp nhận một ca ghép mặt từ một người hiến tạng đã yêu cầu được an tử.

Puede interesarte