Martha Ann Lillard mới năm tuổi và đang ở chính bữa tiệc sinh nhật của mình thì bệnh bại liệt làm cơ thể bà bị liệt. Đó là năm 1953, hai năm trước khi vắc-xin của Jonas Salk đến được Hoa Kỳ. Bà đã nằm viện sáu tháng để học lại, một lần nữa, điều cơ bản như hít thở.

Từ đó trở đi, bà sống với dung tích phổi chỉ còn chưa đến 25%, chứng vẹo cột sống và cánh tay phải bị liệt. Trong những năm khỏe nhất, bà chỉ cần dùng lá phổi sắt chín giờ mỗi ngày, để ngủ. Nhưng cỗ máy khổng lồ, ồn ào từ thập niên 1950 ấy cuối cùng đã trở thành người bạn đồng hành suốt đời của bà.

Bà qua đời vào ngày 26 tháng 6 năm 2026 tại Shawnee, Oklahoma, ở tuổi 78, do các biến chứng của covid kéo dài. Bà là một họa sĩ, một nhà thơ, và sáng tác nhạc piano bằng tay trái. Bà trở thành người Mỹ cuối cùng được biết đến là phụ thuộc vào lá phổi sắt sau khi Paul Alexander qua đời vào năm 2024. Cùng với bà, cả một chương trong lịch sử y học của đất nước khép lại.

