Dany Marquez mới 2 tuổi khi một chấn thương tủy sống vĩnh viễn tước đi khả năng đi lại của anh.
Anh lớn lên và biết rằng đôi chân của mình sẽ không bao giờ cử động được. Nhưng không ai giải thích cho anh rằng điều đó cũng có nghĩa là anh không thể tự mình di chuyển trong cuộc sống.
Năm 2016, anh chơi bóng rổ trong một đội dành cho người khuyết tật. Ở đó, anh học được một điều mà sau này còn giúp ích cho anh hơn bất kỳ lời khuyên nào: xe lăn không phải là cái lồng; đó là một phương tiện.

Khi đến lúc phải kiếm sống, anh không viện cớ. Anh ngồi vào xe lăn, nhận đơn qua một ứng dụng và bắt đầu giao đồ ăn đến tận nhà mọi người trên các con phố ở Mexico.
Một video cho thấy anh giao một đơn hàng như bất kỳ tài xế giao hàng nào khác: vội vã, làm việc chăm chỉ, với hàng hóa được cố định chắc chắn. Điểm khác biệt là chiếc xe lăn. Và chính sự khác biệt đó đã khiến hàng triệu người trên Facebook dừng lại và nhìn anh thêm một lần.

Anh không xin lòng thương hại. Anh không kể câu chuyện của mình để lay động mọi người. Anh chỉ đơn giản làm việc, như bất kỳ ai cần trang trải các hóa đơn.
Nhưng bằng cách đó, dù không hề có ý định, anh đã nhắc nhở nửa lục địa rằng những lời bào chữa hầu như luôn nằm trong đầu bạn, chứ không phải ở đôi chân của bạn.

