
Tại Bảo tàng Y khoa Maude Abbott, thuộc Đại học McGill ở Montréal, có một mẫu vật mà không ai có thể quên sau khi nhìn thấy nó.
Đó là khí quản thực sự của một đứa trẻ mới 2 tuổi rưỡi. Nó được mở cẩn thận dọc theo mặt sau để có thể nhìn thấy chính xác chuyện gì đã xảy ra: một hạt đậu phộng mắc kẹt đúng tại chỗ đường thở chia thành hai nhánh đi về phía hai lá phổi, bịt kín hoàn toàn đường lưu thông không khí. Theo hồ sơ của bảo tàng, phổi của đứa trẻ hoàn toàn khỏe mạnh. Vấn đề chưa bao giờ là sức khỏe của đứa trẻ; mà là kích thước đường thở của chính em.

Các bác sĩ giải thích rằng ở trẻ dưới 4 tuổi, đường thở này có thể hẹp chỉ bằng ngón út, và trẻ vẫn chưa có các răng hàm cần thiết để nghiền nát đúng cách những thức ăn cứng. Chỉ cần cười, khóc hoặc chạy trong khi ăn là một thứ bình thường như hạt đậu phộng có thể mắc vào nơi không nên có. Đó là lý do các bác sĩ nhi khoa vẫn tiếp tục nhắc đi nhắc lại cùng một điều qua nhiều thế hệ: không cho trẻ ăn các loại hạt còn nguyên, hạt giống hay bỏng ngô trước 4 tuổi. Mẫu vật này đã nhắc nhở mọi người về điều đó suốt nhiều thập kỷ mà không cần nói một lời nào.
