
Hồ Natron, ở miền bắc Tanzania, có độ pH lên tới 10.5, tương đương với amoniac, nhiệt độ gần chạm 60 °C theo ghi chép của NASA, và độ sâu hiếm khi vượt quá nửa mét. Nước hồ, có màu đỏ do các vi khuẩn lam phát triển mạnh trong đó, không chảy vào bất kỳ con sông nào hay ra biển: hệ thống này là nội lưu, khiến năm này qua năm khác cùng một hỗn hợp natri cacbonat và canxi từ núi lửa Ol Doinyo Lengai theo các mạch nước nóng đổ xuống bị cô đặc lại.
Natri cacbonat không phải là một chất xa lạ. Đó chính là hợp chất mà người Ai Cập cổ đại gọi là natron và dùng để ướp xác các pharaoh của họ. Khi một con chim hoặc một con dơi chết trên bờ hồ, khoáng chất đó thấm vào mô và làm nó bị vôi hóa. Nhiếp ảnh gia Nick Brandt đã ghi lại hiện tượng này vào năm 2013 cho cuốn sách ‘Across the Ravaged Land’ của ông, và những hình ảnh ấy đã lan truyền khắp thế giới: những con chim dang rộng cánh, những con dơi bám vào cành cây, tất cả đều biến thành những bức tượng trắng. Không ai biết chắc chúng chết như thế nào.
Nghịch lý gây sửng sốt nhất là thế này: chính hồ chết chóc ấy lại là nơi sinh sản chính của loài hồng hạc lùn trên thế giới. 75 % toàn bộ quần thể toàn cầu của loài này nở ra tại đây, với từ 1.5 đến 2.5 triệu con chim chỉ riêng ở Đông Phi. Lý do tàn nhẫn theo logic của nó là: không kẻ săn mồi nào dám bước vào. Một nơi giết chết gần như mọi thứ nó chạm tới hóa ra lại là, đối với bất cứ loài nào có thể chịu đựng được nó, nơi trú ẩn an toàn nhất trên hành tinh.
