Jimena chỉ hỏi đúng một câu.
“Anh đã bao giờ nghĩ đến việc trở thành linh mục chưa?”, cô nói với bạn trai mình, Juan Andrés Verde, vào một ngày nọ, mà không hề tưởng tượng rằng những lời ấy sẽ mãi lơ lửng. Không lâu sau đó, cô qua đời trong một tai nạn, và câu hỏi ấy vẫn ở đó, lơ lửng, không ai trả lời.

Juan Andrés không thể buông bỏ cô. Anh nói rằng mình đã vào chủng viện để giải đáp nỗi băn khoăn ấy, như thể anh cần chứng minh điều gì đó với một người không còn ở đó để nghe anh nữa. Điều khởi đầu như một cách để xử lý nỗi đau mất mát của anh dần dần trở thành một dạng chắc chắn khác: hôm nay anh là một linh mục, và anh nhắc về Jimena không phải với cay đắng mà với lòng biết ơn, như một người cảm ơn người đã chỉ cho mình một con đường mà không biết rằng đó sẽ là món quà cuối cùng cô dành tặng anh.

Có những câu hỏi được hỏi một cách nhẹ nhàng, gần như tiện miệng, nhưng cuối cùng lại đè nặng lên cả một cuộc đời.