“Mày rất xấu xí, đồ khốn. Hãy quay về Morocco.” Đó là những gì một bộ phận khán đài của Atlético de Madrid đã hét vào Lamine Yamal trong trận đấu tại Metropolitano. Không phải nhằm vào một đối thủ vô danh: mà nhằm vào tiền đạo trẻ nhất của Barcelona, một cậu bé vẫn chưa tròn 18 tuổi và đã tích lũy nhiều danh hiệu hơn những gì nhiều cầu thủ bóng đá đạt được trong cả sự nghiệp của họ.

Điều nghiêm trọng nhất không chỉ là chuyện đó đã xảy ra, mà là nó đã từng xảy ra trước đây. Yamal không phải đang trải qua một sự việc cá biệt: đó là một khuôn mẫu. Những lời lăng mạ phân biệt chủng tộc, những ám chỉ đến nguồn gốc Morocco của cậu ấy, những cuộc tấn công chẳng liên quan gì đến bóng đá mà liên quan hoàn toàn đến con người cậu ấy. Mỗi lần cuộc tranh luận được khơi lại, những tuyên bố y hệt lại xuất hiện, những lời lên án theo thông lệ y hệt, và những án phạt y hệt mà, rõ ràng, là không đủ để ngăn chuyện này tái diễn.

Lamine Yamal còn phải chịu đựng điều này thêm bao nhiêu trận nữa thì mới có ai đó ở LaLiga, tại Atlético, hoặc trong liên đoàn đưa ra một quyết định thực sự gây tổn hại?
