Họ gọi một ly cà phê và nhận được nhiều hơn thế.

Ở quán cà phê này không có những nhân viên phục vụ bình thường. Mọi người đứng sau quầy đều mắc hội chứng Down, và họ không ở đó vì lòng từ thiện hay để tạo nên một bức ảnh đẹp mắt: họ ở đó vì có người tin rằng họ có thể làm công việc này. Họ pha cà phê, nhận đơn, và phục vụ khách theo từng bàn. Họ làm việc với sự nghiêm túc và niềm tự hào thể hiện trong từng cử chỉ.

Đằng sau việc kinh doanh này là một ý tưởng đơn giản nhưng hiếm khi được thực hiện: tài năng không hề thiếu; điều thiếu là những cánh cửa rộng mở. Trong khi nhiều công ty nói về sự hòa nhập trong các chính sách của mình, ở đây sự hòa nhập được phục vụ nóng hổi, mỗi ngày, trong từng tách cà phê. Khách hàng bước vào để tìm chút caffein và rời đi với một góc nhìn đã thay đổi.

Không cần một bài phát biểu lớn lao để thay đổi một cuộc đời. Đôi khi tất cả những gì cần có chỉ là một chiếc tạp dề, một vai trò rõ ràng, và một người sẵn lòng nói: đây là nơi dành cho bạn.

