Song Yang mới ở London được vỏn vẹn ba ngày thì nhìn thấy một người đàn ông lớn tuổi đang một mình chật vật với mấy chiếc va li nặng trên tàu điện ngầm. Khi đó anh 19 tuổi, không nói tiếng Anh tốt và không quen biết ai trong thành phố. Dù vậy, anh vẫn dừng lại để giúp.

Người đàn ông đó là Johann “Hans” Hodel, một người Thụy Sĩ đã nghỉ hưu 66 tuổi, không gia đình, không bạn đời, không con cái. Lòng biết ơn của Hans đã biến thành một lời mời: ông cho Song ở miễn phí để đổi lấy việc giúp làm việc nhà. Điều bắt đầu như một sự sắp xếp thực tế dần biến thành một điều gì đó mà lúc đầu cả hai đều không biết phải gọi tên thế nào. Khi Song gặp tai nạn giao thông vào năm 2001 và phải vào bệnh viện, chính Hans là người xuất hiện bên cạnh anh và giúp anh thắng vụ đòi bồi thường. Khi Song trở về Trung Quốc vào năm 2007 với bằng thạc sĩ, anh không quên người đàn ông già đã bị bỏ lại một mình ở London.

Năm 2008, Song đã chi số tiền tương đương 16.000 dollars cho các ca phẫu thuật điều trị vấn đề ở hông khiến Hans bị hạn chế vận động, và đưa ông về sống cùng vợ và con trai mình ở Trịnh Châu. Hans dạy cậu bé tiếng Anh, tiếng Tây Ban Nha và tiếng Đức, đồng thời tình nguyện dạy học cho trẻ em trong khu phố. Vào ngày 2 tháng 12 năm 2013, Hans Hodel qua đời ở tuổi 80, bên cạnh gia đình mà ông đã chọn. Đại diện của Đại sứ quán Thụy Sĩ tại Trung Quốc đã có mặt trong tang lễ của ông. Vài phút với mấy chiếc va li. Cả một đời biết ơn.

