“Tôi đã cố gắng, tôi đã cố gắng. Giờ thì kết thúc rồi. Tôi bắt đầu ở đây, và tôi cũng kết thúc ở đây.”
Trong nước mắt, người mà Brazil mong trở thành Pelé đã nói như vậy.
Anh ra mắt đội tuyển quốc gia vào ngày 10 tháng 8 năm 2010, tại MetLife ở New Jersey.
Mười sáu năm sau, anh trở lại chính nơi ấy để nói lời chia tay.
Bóng đá có sự tàn nhẫn đầy thi vị: nó trao cho bạn và lấy đi của bạn tại cùng một nơi.

Anh rời đi với tư cách là chân sút vĩ đại nhất mọi thời đại của Canarinha, với 80 bàn thắng trong 130 trận.
Một con số mà ở bất kỳ quốc gia nào khác cũng đủ để dựng tượng. Ở Brazil, điều đó chưa bao giờ là đủ.
Anh tự nói: “Thời gian của tôi với đội tuyển quốc gia Brazil đã qua. Tôi đã làm nên lịch sử ở đó. Tôi rất hạnh phúc. Tôi đã trải qua nhiều điều ở đó. Tôi đã hiến dâng máu, cuộc đời mình. Tôi luôn chiến đấu và cống hiến cho Canarinha. Nhưng tôi nghĩ mình không muốn nữa.”
Anh vô địch Giải vô địch U-20 Nam Mỹ năm 2011, Cúp Liên đoàn các châu lục năm 2013 và huy chương vàng Olympic tại Rio 2016, khi Brazil đánh bại Đức trên chấm luân lưu.
Đêm đó anh đã khóc vì hạnh phúc. Brazil cũng vậy.
Thành tích tốt nhất của anh tại một kỳ World Cup là vào bán kết Brazil 2014, nơi Đức, khi không có anh vì chấn thương, đã làm nhục đội chủ nhà với tỷ số 7-1.
Vết thương ấy cũng không phải lỗi của anh. Nhưng Brazil cần một người để đổ lỗi.
Anh đến kỳ World Cup cuối cùng của mình với chấn thương và không thể thi đấu số phút anh mong muốn.
Dù vậy, anh vẫn ghi bàn từ chấm phạt đền ở phút 99 trong trận gặp Na Uy.
Bàn thắng cuối cùng của anh trong màu áo xanh-vàng: muộn màng, đơn độc, không đủ. Như bao lần trước đó.

Brazil đòi hỏi ở anh chiếc cúp World Cup. Anh đã trao cho họ mọi thứ khác.
Những ngôi sao ⚽
