Nílofar Ayoubi mới chỉ vài tuổi khi cha cô đưa ra một quyết định làm thay đổi toàn bộ tuổi thơ của cô: mặc cho cô như một cậu bé.
Đó là giai đoạn từ 1996 đến 2001, Afghanistan sống dưới chính quyền Taliban đầu tiên, và làm một bé gái ở đó đồng nghĩa với việc mất đi gần như mọi quyền được đi lại, học tập, hoặc đơn giản là tồn tại mà không cần một người đàn ông chịu trách nhiệm cho mình.
Cha cô không làm vậy vì nhu cầu kinh tế hay vì trong nhà không có con trai.
Ông làm vậy vì căm ghét các chính sách của chế độ và muốn con gái mình có được thứ mà luật pháp đã tước đoạt của cô: tự do.
Theo luật sharia được áp đặt vào thời điểm đó, một phụ nữ không có người đàn ông chu cấp có thể bị ép kết hôn với bất kỳ người đàn ông nào đòi cưới cô. Việc cải trang cho cô, về bản chất, là một cách để bảo vệ cô.
Tập tục này có một tên gọi: ‘bacha posh,’ nghĩa là mặc như con trai trong tiếng Dari, và lần đầu được nhà báo Jenny Nordberg điều tra vào năm 2010.
Nílofar lớn lên gần một thập kỷ dưới thân phận mượn tạm đó, và ngày nay câu chuyện của cô nhắc chúng ta rằng đôi khi yêu thương một cô con gái nghĩa là phải bất tuân cả một đất nước.
