Félix Cárdenas có một thói quen mà ông đã không thay đổi trong nhiều năm. Ông đi bộ qua vài dãy nhà đến một trạm xe buýt tối tăm, vắng vẻ để chờ con gái Belén khi cô trở về nhà.

Cô không còn là một đứa trẻ. Cô có công việc riêng, nhịp sống riêng và đã rời ghế nhà trường từ lâu. Nhưng với ông, điều đó chưa bao giờ là lý do đủ để ngừng đi đón. “Ông dần chấp nhận rằng tôi phải học cách tự lập hơn”, Belén nói, dù cô thừa nhận rằng cha mình chưa bao giờ ngừng có mặt ở các trạm xe buýt.

Cô đã chia sẻ điều đó trên Twitter mà không ngờ rằng câu chuyện của mình sẽ đến với hàng nghìn người ở Paraguay và xa hơn nữa. Cô chỉ muốn nói với ông một điều đơn giản: “Cha ơi, con không bao giờ muốn sống thiếu cha, con yêu cha rất nhiều”. Và trong câu nói ấy đã gói gọn tất cả những gì một người cha có thể cho đi mà không đòi hỏi bất cứ điều gì đáp lại.

