Jacob Skidmore lần đầu nhận ra điều đó khi 8 hoặc 9 tuổi, tại một đám tang. Trong khi mọi người khác đều khóc, anh không cảm thấy gì cả. Đó không phải là sự vô cảm thoáng qua: đó là dấu hiệu đầu tiên cho thấy tâm trí anh vận hành theo một cách hoàn toàn khác biệt.
Skidmore, được biết đến trên mạng xã hội với tên gọi ‘Kẻ ái kỷ vô danh’, được chẩn đoán mắc Rối loạn Nhân cách Ái kỷ (NPD) khi 16 tuổi. Ngày nay anh công khai nói về tình trạng của mình từ góc nhìn người trong cuộc, và những gì anh mô tả đã phá bỏ huyền thoại được lặp lại nhiều nhất về chứng ái kỷ: rằng đó là tình yêu bản thân bị đẩy đến cực đoan. Trên thực tế, như anh giải thích, điều đó hoàn toàn ngược lại. Sự tự cao đặc trưng cho rối loạn này không xuất phát từ việc yêu bản thân quá nhiều, mà từ một nghịch lý tàn nhẫn: ‘Tôi ghét bản thân mình, nhưng tôi tốt hơn tất cả mọi người.’ Không có sự đồng cảm với chính mình, không có sự bình yên nội tâm. Chỉ có sự thường trực quá mức về cách người khác nhìn nhận anh và một nhu cầu cưỡng bách phải chiếm vị trí số một.
Tâm lý học lâm sàng xác nhận điều mà Skidmore mô tả từ trải nghiệm của mình: NPD được định nghĩa bởi vẻ bề ngoài vượt trội vô lý, sự tìm kiếm ngưỡng mộ quá mức, và một khó khăn thực sự trong việc hiểu cảm xúc của người khác. Một tâm trí mà từ bên ngoài có vẻ đầy tự tin, nhưng bên trong lại sống trong nỗi lo âu thường trực về việc không để mất sự vượt trội đó.
