Đêm đó, Anthony Omari chỉ có một nhiệm vụ duy nhất: bảo đảm rằng không một ai trong số 37 đứa trẻ tại trại trẻ mồ côi ở Ngong, Kenya, bị tổn hại. Khi sáu người đàn ông cầm dao rựa ập vào trong bóng tối, anh không gọi cho ai, không chờ đợi sự giúp đỡ, cũng không tính toán cơ may. Anh tập hợp tất cả bọn trẻ, đưa chúng vào một căn phòng, và lấy chính cơ thể mình chặn lối vào.

Điều xảy ra sau đó là một cuộc chiến không cân sức. Anthony bị một vết thương nghiêm trọng ở đầu và bất tỉnh trên sàn nhà, một mình, ngay trước mặt những kẻ tấn công. Nhưng có điều gì đó trong khoảnh khắc ấy đã thay đổi diễn biến của đêm đó: những kẻ tấn công bỏ chạy. Tất cả bọn trẻ đều không hề hấn gì.

Vết sẹo mà anh mang trên mặt ngày nay không chỉ là một dấu vết trên da. Nó là bằng chứng rằng một con người không có vũ khí, không có người tiếp ứng, và không có lưới an toàn vẫn có thể đứng trước hiểm nguy và chiến thắng. Anthony Omari không phải là lính cũng không phải siêu anh hùng. Anh là người chăm sóc của một trại trẻ mồ côi, người mà khi thời khắc đến, đã không do dự chọn mạng sống của mình thay cho mạng sống của bọn trẻ.

