Marieke Voorslujis, đến từ Amsterdam, nhận ra một điều khiến bà âm thầm đau lòng: con trai bà không còn ôm bà như trước nữa. Cậu thích đi chơi với bạn bè, nhìn điện thoại, nghe nhạc trên iPod. Không có gì sai cả, chỉ là tuổi dậy thì. Nhưng bà nhớ những vòng tay ấy ôm lấy mình.

Vì vậy, bà đã làm điều mình giỏi nhất: đan. Với sự giúp đỡ của mẹ mình, bà đã dành gần hai tháng để ghép nên một bản sao kích thước thật của con trai, từng sợi chỉ một. Một cái đầu đội mũ lưỡi trai, đôi bàn tay có móng, quần jean đen, giày thể thao, thậm chí cả một chiếc iPod tí hon được đan bằng len.

“Tôi là một người mẹ tốt, nên tôi chấp nhận điều đó”, bà nói với BuzzFeed. Đó không phải là một ý thích kỳ lạ: đó là cách bà níu giữ, dù chỉ bằng len, một điều mà thời gian đang dần lấy đi khỏi bà.

