Hãy nhìn anh ấy khóc. Một người đàn ông đã có mọi thứ mà bóng đá có thể trao tặng thì còn khóc vì điều gì?
Anh ấy không khóc vì Cúp: anh ấy đã nâng chiếc cúp đó rồi. Anh ấy khóc vì một điều gì khác, khó gọi tên hơn. Anh khóc vì họ đã ở cách bờ vực bị loại chỉ một hơi thở, bị dẫn trước hai bàn, với quả phạt đền của anh bị cản phá và những mành lưới cất lên khúc hát tiễn đưa anh.
Có lẽ những giọt nước mắt ấy là của sự nhẹ nhõm: người được cứu bởi một phép màu khóc khác với người chiến thắng dễ dàng. Có lẽ đó là vì kiệt sức, sự kiệt sức của việc gánh cả một đất nước trên lưng suốt hai mươi năm mà chưa từng hạ tay xuống. Có lẽ, và đây là điều sâu xa nhất, đó là nước mắt của lời từ biệt: anh ấy biết rằng mọi kỳ World Cup đều là kỳ cuối cùng, rằng đồng hồ không thương lượng, rằng phía sau anh ấy đã có nhiều trận đấu hơn là phía trước.

Bóng đá đã cho anh ấy tất cả, và đó là lý do giờ đây nó làm anh đau theo một cách khác: cái cách người ta đau khi biết mình sẽ nhớ một điều gì đó.
Một người đàn ông đã giành được tất cả, khóc như một đứa trẻ sợ mất đi. Điều đó cũng là sự vĩ đại: vẫn còn biết cảm nhận, sau khi đã có mọi thứ.
Đừng khóc, Lionel. Anh vẫn còn ở đây. Và chừng nào anh còn ở đây, tất cả chúng ta vẫn còn mơ.
