Vài năm trước, Raúl Jiménez nằm trong bệnh viện với hộp sọ bị nứt và một tương lai hoàn toàn bất định. Các bác sĩ nói một cách thận trọng. Gia đình anh nín thở. Và thế nhưng, tiền đạo người Mexico đã chọn đứng dậy, trải qua ca phẫu thuật đầy rủi ro, và một lần nữa tin vào chính cơ thể mình.
Khi đó, không ai biết rằng quá trình hồi phục của anh mang theo một lời hứa. Cha anh, người đã ở bên anh trong từng bước của quá trình ấy, đã xin anh một giấc mơ cụ thể: ghi bàn tại một kỳ World Cup. Ba tháng trước khi World Cup bắt đầu, cha anh qua đời trước khi kịp chứng kiến điều đó. Nhưng Raúl đã không quên.
Trong trận gặp Nam Phi, ở trận mở màn của Mexico, bóng đã đi vào lưới. Và Jiménez không ăn mừng hướng về khán đài hay về phía các đồng đội — anh ngước lên ăn mừng, trong nước mắt, với cái đầu từng bị vỡ. Đôi khi cuộc đời chọn một cách chính xác để nhắc chúng ta rằng chữa lành không chỉ là sống sót. Đó là trở lại, là hoàn thành, và là chứng minh rằng có những lời hứa không bị xóa nhòa ngay cả bởi cái chết.
