
2,700 năm trước, người Hy Lạp và La Mã tin rằng hình phản chiếu của một người trong nước hoặc trong gương chứa đựng linh hồn của họ. Làm vỡ hình phản chiếu đó, theo đúng nghĩa đen, là làm phân mảnh một thứ gì đó thiêng liêng. Người La Mã còn cụ thể hơn: họ ấn định thiệt hại là bảy năm vì, theo triết lý y học của họ, cơ thể con người tự đổi mới hoàn toàn trong khoảng thời gian đó. Khi chu kỳ ấy trôi qua, lời nguyền sẽ mất hiệu lực.
Nhưng điều mê tín mà bạn biết ngày nay đã không được xác lập từ thời Cổ đại. Nó mang hình thức cuối cùng ở Venice, vào cuối thế kỷ 15, khi các nghệ nhân địa phương làm ra những chiếc gương kính hiện đại đầu tiên có lớp bạc ở mặt sau. Chúng là những món đồ xa xỉ chỉ dành riêng cho giới quý tộc, đắt đỏ đến mức một người hầu làm vỡ một chiếc sẽ phải chịu nhiều năm lao động không công cho đến khi bù đủ giá trị thiệt hại. Vào thời đó, “năm xui xẻo” không mang tính biểu tượng: đó đúng nghĩa là số năm người hầu cần để trả hết món nợ.
Nhà xã hội học Barry Markovsky, thuộc Đại học South Carolina, đã ghi lại lịch sử này trong một bài báo học thuật chỉ ra một điều mang tính quyết định: không có bằng chứng khoa học nào liên hệ việc làm vỡ gương với việc gặp xui xẻo. Điều thực sự tồn tại là một hậu quả kinh tế tàn khốc mà theo thời gian, văn hóa dân gian đã biến thành một lời nguyền siêu nhiên.
