Michael Dumas, 17 tuổi, đã đi từ Memphis, Tennessee, đến Pompano Beach, Florida, trong một chuyến đi truyền giáo cùng nhà thờ của mình. Khoảng nghỉ giữa các hoạt động đã biến thành một trò chơi vô hại: bạn bè chôn cậu trong cát. Vài ngày sau, chân phải của cậu bắt đầu nổi các nốt sần, rồi những vết thương hở phủ kín toàn bộ bàn chân.

Tại phòng cấp cứu, các bác sĩ xác nhận điều mà mẹ cậu, Kelli, chưa từng tưởng tượng: giun móc, những ký sinh trùng chui dưới da sau khi tiếp xúc với cát hoặc đất bị nhiễm bẩn. Một con giun dài gần tám centimet. Trong quá trình điều trị bằng nitơ lỏng để loại bỏ chúng, Michael cảm thấy chúng di chuyển bên trong cơ thể mình.

Gia đình cậu đã chi hơn 1,300 đô la cho thuốc kháng sinh, thuốc chống ký sinh trùng và steroid. Cậu không thể đi giày và phải ngâm chân trong nước có clo mỗi ngày. Bốn người bạn khác trong chuyến đi cũng có các triệu chứng tương tự. Kelli đã gọi cho Sở Y tế Pompano Beach để cảnh báo họ về những gì đã xảy ra, và câu trả lời khiến bà sững sờ: họ nói với bà rằng ai cũng biết cần phải đi giày trên bãi biển vì ký sinh trùng. Bà không chắc điều đó đúng.

