Lá thư của một người cha gửi con gái ✍️
“Con gái của cha, cha đã thấy con về đích cuối cùng mà không nói gì. Cha đã buộc dây giày cho con khi con năm tuổi, và hôm nay cha không biết làm sao để hàn gắn trái tim con.
Điều cha cảm thấy không phải là thù ghét. Đó là một câu hỏi đơn giản: tại sao con lại chạy đua với một người sinh ra với cơ thể khác với con, và hơn nữa, họ còn yêu cầu con phải mỉm cười?

Cha không bịa ra điều này. Chính Ủy ban Olympic cũng nói vậy, và hiện đang tìm cách bảo vệ thể thao nữ. 27 bang ở Hoa Kỳ cũng nói vậy; họ đã cấm điều này trong trường học. Một thẩm phán Tòa án Tối cao cũng nói vậy, gọi cuộc tranh luận này là một trò chơi tổng bằng không: nếu một người thắng, người kia thua. Và người kia, con gái à, luôn là con.
Con đã tập luyện từ năm bảy tuổi. Những buổi sáng sớm, chấn thương, một giấc mơ con tự tay xây dựng. Không ai cho con bất cứ điều gì. Vậy mà, cuộc đua đã thua trước cả tiếng súng xuất phát.

Cha không yêu cầu con phải ghét bất kỳ ai. Cha chỉ mong con hiểu rằng đòi hỏi công bằng không phải là tàn nhẫn. Đó là bảo vệ quan điểm rằng nỗ lực của con phải được tính ngang bằng với mọi người khác. Cha hy vọng thể thao sẽ lại trở thành nơi người chạy nhanh nhất chiến thắng, chứ không phải người bắt đầu với lợi thế.
Cho đến lúc đó, con gái à, cha sẽ vẫn ở trên khán đài. Vỗ tay cho con, ngay cả khi bảng điểm nói khác”.
