Thế giới không biết đến em. Em không lên trang nhất hay làm nên lịch sử trong một sân vận động. Nhưng ở tuổi mười một, Hellen Katty Flores Gallo đã chiến đấu trong trận đấu khắc nghiệt nhất: trận đấu vì chính sự sống của mình.

Em là một cô bé năng động, nhiệt huyết, khỏe mạnh. Một trong những đứa trẻ chạy nhảy mà không nghĩ về cơ thể mình, bởi cơ thể đơn giản là luôn đáp ứng. Cho đến một ngày, nó không còn đáp ứng nữa.
Các bác sĩ phát hiện một căn bệnh máu nghiêm trọng. Chỉ từ ngày này sang ngày khác, tuổi thơ đã đầy ắp bệnh viện, nỗi sợ hãi và những câu hỏi không lời đáp.
Elena, mẹ của em, không có phương pháp điều trị kỳ diệu nào để dành cho em. Bà có đức tin. Và bà bám víu vào nó bằng tất cả những gì còn lại, cầu nguyện không ngơi nghỉ, xin sự can thiệp của Thiên Chúa trong khi tình trạng của Hellen Katty vẫn ngày qua ngày ở bên bờ vực thẳm.
Và rồi, vào ngày 4 tháng 6 năm 2000, điều mà khoa học không thể giải thích đã xảy ra.
Chỉ trong một ngày, cô bé đã được chữa lành. Không dần dần, không thăng trầm: mà đột ngột, hoàn toàn, vĩnh viễn. Em không cần điều trị thêm nữa. Không có tái phát. Cơ thể đang dần lụi tàn ấy đơn giản đã sống lại.
Bởi có những trận chiến được chiến thắng bằng dao mổ và thuốc men. Và có những trận chiến khác được chiến thắng khi quỳ gối, bám chặt vào một lời cầu nguyện cho đến khi phép màu quyết định đến.
Ngày nay, Hellen Katty chỉ là một cái tên trong một lời chứng. Nhưng đằng sau cái tên ấy là một người mẹ đã không buông bỏ đức tin khi mọi thứ đều cho thấy bà nên làm vậy.
Cảm ơn bà đã cho thấy điều đó, Elena.
