Dolly Parton chưa bao giờ muốn cái nhãn đó. Bà ghét những bài phát biểu, các cuộc tuần hành, những lá cờ hệ tư tưởng. Toàn bộ cuộc đời bà là một lời tuyên ngôn về các nguyên tắc.

Năm 19 tuổi, bà rút súng để tự vệ trước một kẻ bám đuôi trên một con phố ở New York. Nhiều thập kỷ sau, bà viết “Just Because I’m a Woman”, một ca khúc năm 1968 lên án tiêu chuẩn kép về tình dục trước cả khi người ta có thuật ngữ để gọi điều đó.

Bà tự mình xây dựng đế chế âm nhạc, từ chối trao cho người quản lý của Elvis Presley một nửa bản quyền của “I Will Always Love You”, và quyết định đó cuối cùng đã biến bà thành triệu phú khi Whitney Houston thu âm ca khúc này.


Sau khi qua đời ở tuổi 80, thế giới nhớ đến những gì Dolly Parton đã làm: bà giúp đỡ bằng hành động, không phải khẩu hiệu. “Tôi không nghĩ vậy… Nếu là một người nữ quyền có nghĩa là đứng lên vì phụ nữ, thì đúng, tôi hẳn là một người như vậy”, bà từng nói. Bà không cần từ ngữ đó. Cuộc đời mà bà xây dựng đã là quá đủ.

