Bella Longuinho không bao giờ quên câu nói ấy.

Cha lần đầu gọi cô là “con gái của cha”, và khoảnh khắc ấy đã định hình lại những năm tháng của một mối quan hệ được đánh dấu bởi những sai lầm và tổn thương mà cô cần thời gian để tha thứ. Trong khi cô học cách làm con gái, ông cũng lần đầu học cách làm cha của người phụ nữ đang ở trước mặt mình.

Cô chưa bao giờ nghi ngờ một điều: tình yêu luôn hiện diện, ngay cả trong những khoảnh khắc khó khăn nhất. Hôm nay, khi nhìn lại, cô không còn chỉ thấy nỗi đau. Cô thấy lòng biết ơn, sự tha thứ, và một từ, “con gái”, chạm đến điều gì đó sâu thẳm bên trong cô mỗi khi từ ấy được thốt ra từ miệng cha. Cô muốn kể lại đúng như nó vốn có, không bộ lọc: đôi khi tình yêu cần thời gian, nhưng rồi sẽ đến.

