Tricycle không chạy như những con khác.
Chú bị thiếu một chân, nhưng điều đó chưa bao giờ ngăn cản chú ở khu bảo tồn nơi chú sống giữa những động vật được giải cứu khác. Ở đó, chú đã tìm thấy điều mà nhiều chú chó bốn chân chưa từng có: một đàn của riêng mình, những người bạn mà chú nhận ra, ngửi thấy mùi và chờ đợi mỗi ngày.


Đó là lý do khi một trong số họ qua đời, Tricycle không hành xử như thể chẳng có chuyện gì xảy ra. Chú đứng yên, tiến đến nơi người bạn đồng hành của mình từng ở và khóc. Những người chăm sóc tại khu bảo tồn nói rằng nỗi buồn của chú rõ ràng như của bất kỳ ai đang nói lời tạm biệt với người họ yêu thương. Không có sự huấn luyện nào dạy chú điều đó: đó là lòng trung thành thuần túy theo bản năng, bằng chứng rằng nỗi đau mất mát cũng tồn tại ở những nơi ta ít ngờ tới nhất.


