Suốt 27 năm, cô chụp ảnh bố mẹ mình nói lời tạm biệt từ khung cửa — bức ảnh cuối cùng để lại lối vào trống vắng

Por Andrea Araya Moya
18 June, 2026

Mỗi lần Deanna Dikeman nói lời tạm biệt với bố mẹ ở Sioux City, Iowa, cô lại lấy máy ảnh ra. Họ luôn ở đó, nơi khung cửa nhà mình, vẫy tay khi chiếc xe chạy đi. Đó là một cử chỉ quá nhỏ bé, lặp đi lặp lại đến mức gần như không ai để ý. Gần như thế.

Từ năm 1991 và suốt 27 năm, Deanna đã chụp lại nghi thức ấy không sót lần nào. Loạt ảnh — mà cô đặt tên là ‘Rời đi và Vẫy tay’ — dần chứa đựng nhiều hơn cả những lời từ biệt: nó ghi lại sự trôi qua của thời gian trên cơ thể bố mẹ cô, một chú chó già đi rồi biến mất, chính con trai cô từ một đứa trẻ ngồi ở ghế sau trở thành người tự mình cầm lái. Cả một cuộc đời, được đóng khung trong cùng một ô cửa.

Khi mẹ cô qua đời vào tháng 10 năm 2017, Deanna lại chụp khung cửa ấy một lần nữa. Không có ai ở đó. Không có cánh tay giơ lên, không có nụ cười từ gara. Chỉ còn ngôi nhà trống. Và chính hình ảnh ấy — hình ảnh của sự vắng mặt — đã nhắc cô nhớ về một điều mà ai trong chúng ta cũng biết nhưng lại quên mất: đến một lúc nào đó, không báo trước, lời tạm biệt cuối cùng sẽ đến. 💛

Hãy xem những bức ảnh:

Puede interesarte