Có những bài hát chỉ đơn thuần là bài hát. Và có những bài khác là cả một đất nước gói gọn trong ba câu thơ.
Bài này đã trở thành quốc ca của Argentina tại World Cup. Các cầu thủ hát nó, đám đông hô vang nó, người hâm mộ thì thầm nó ở bên kia hành tinh. Bởi vì nó không nói về bóng đá: nó nói về ký ức.

Vì Malvinas, vì những người không còn ở đây. Vì Diego, người đã cống hiến tất cả và ra đi quá sớm. Và vì lần cuối của Leo, người đội trưởng nhút nhát vẫn còn một trận chiến dang dở trước khi treo giày.
Giờ đây nước Anh xuất hiện, và số phận, đôi khi viết nên bằng sự trớ trêu, lại đưa họ gặp nhau. Như năm 86, khi Maradona khiến một buổi chiều trở thành vĩnh cửu. Bốn mươi năm sau, một số mười khác mơ lặp lại kỳ tích ấy.
Đó sẽ không phải là sự trả thù. Đó sẽ là bóng đá, cách cao quý nhất để giải quyết những món nợ cũ.
